Góc Nhìn 39BET: Alonso: Palmer và Rogers đều đá được số 10; làm HLV đôi khi phải buông tay

39BET chia sẻ: HLV Chelsea Xabi Alonso trả lời phỏng vấn podcast “Men in Blazers”, nói về mùa đầu cầm quân Chelsea và mục tiêu ở Premier League. Alonso giải thích vì sao chọn Chelsea, triết lý cầm quân

Góc Nhìn 39BET: Alonso: Palmer và Rogers đều đá được số 10; làm HLV đôi khi phải buông tay

2026-08-18 · admin · lượt xem

HLV Chelsea Xabi Alonso trả lời phỏng vấn podcast “Men in Blazers”, nói về mùa đầu cầm quân Chelsea và mục tiêu ở Premier League. Alonso giải thích vì sao chọn Chelsea, triết lý cầm quân, quan hệ với Arteta… Dưới đây là phần đầu cuộc phỏng vấn.

Rất vui được chào đón ông Xabi Alonso. Xin chào, Xabi.

Ảnh

Alonso: Xin chào, Roger.

Được phỏng vấn ông thật tuyệt. Giờ ông cầm quân Chelsea. Trước đó ông từng dẫn dắt Real Madrid 34 trận, và ông từng nói trải nghiệm ấy để lại vài vết sẹo. Chelsea là đại gia lớn, nhưng năm năm qua ghế HLV luôn chao đảo. Điều gì khiến ông tin lúc này đây mới là nơi hợp nhất với mình?

Alonso: Chelsea là siêu CLB với lịch sử vĩ đại; được tới đây vừa là vinh dự, vừa là cơ hội lớn. Tôi nghĩ thời điểm với CLB và với bản thân đều rất đúng. Tôi tin đây là một dự án mình có thể tận hưởng và làm nên chuyện khi cầm quân, vì tôi tin tưởng chất lượng đội bóng. Đồng thời tôi cũng tin đội còn dư địa để nâng cấp. Chúng tôi đã đưa ra một số quyết định quan trọng và đúng đắn; giờ cảm giác đã sẵn sàng, sẵn sàng bước vào Premier League.

Dưới ban lãnh đạo hiện tại của Chelsea, ông là nhân vật dẫn dắt đầu tiên được gọi là “Manager” chứ không chỉ “Head Coach”. Xabi, bằng lời của ông, ông hiểu sự khác biệt giữa hai vai trò thế nào?

Alonso: Vai trò này nghĩa là tham gia mọi quyết định liên quan bóng đá. Nhưng không phải chỉ mình tôi quyết. Đó là quyết định chung: chúng tôi phân tích, đánh giá, sắp ưu tiên, rồi cố gắng lập một phương án khả thi. Đến nay chúng tôi làm tốt kế hoạch đề ra, cũng xây được đội hình tốt để đối phó mọi giải phải đá: Premier League, FA Cup và League Cup.

Hãy nói về giai đoạn tiền mùa giải. Cole Palmer, “sát thủ lạnh lùng” biểu tượng nhất nước Anh. Anh trông nhẹ hơn, vui hơn, cũng đe dọa hơn. Mùa trước đôi lúc với anh như một cuộc vật lộn đau đớn, thậm chí khiến anh lỡ World Cup. Ông nhìn những gì đã xảy ra thế nào, và chìa khóa để anh trở lại sức đe dọa đỉnh cao là gì? Tâm lý hay thể chất?

Alonso: Trước hết phải là thể chất, vì bạn phải cảm thấy khỏe. Bạn cần cảm nhận mình đang phát huy 100% tiềm năng. Khi đã tìm được trạng thái thể chất và cảm giác thi đấu, bạn cần sự tự tin. Bạn cần cảm nhận hệ thống chiến thuật vận hành, tận hưởng trận đấu, và rõ trách nhiệm trên sân. Nhưng Cole là cầu thủ đặc biệt. Nếu muốn một Chelsea vĩ đại, chúng ta cần một Cole vĩ đại; vì thế phải xây một hệ thống vững, ổn định, đưa bóng tới chân anh đúng lúc, đúng chỗ, rồi anh sẽ quyết định trận đấu.

Vậy ông đã nói gì với anh ấy?

Alonso: Đây là mùa quan trọng với mọi người; với anh, trong năm nay, anh có thể tạo ảnh hưởng rất lớn. Nhưng quan trọng nhất là anh được tận hưởng trận đấu với sự tự tin, và chúng tôi cần giúp anh điều đó.

Nói về việc giúp anh, hè này ông ký tân binh được chú ý Morgan Rogers. Anh là một trong những người bạn thân nhất của Cole Palmer trong bóng đá; họ dường như đá cùng nhau từ năm 14 tuổi. Họ có pha ăn mừng biểu tượng. Ông từng nhận xét: “Nếu xây được sự ăn ý giữa Morgan và đồng đội, đó sẽ là bước tiến lớn về chất lượng tổng thể.” Ông có thể hé lộ Morgan và Cole sẽ cùng tồn tại thế nào trong hệ thống của ông?

Alonso: Đúng, tôi nghĩ họ rất hợp. Tất nhiên trước hết cần sự ăn ý trong quan hệ ngoài sân, tôi tin họ đã có, nhưng quan trọng hơn là đạt mục tiêu chiến thuật trên sân. Cả hai đều tài năng, làm việc tích cực, rất hiện đại, có những tia chớp khó đoán, đồng thời lại rất có trách nhiệm với bóng đá và vai trò trong tập thể. Có những cầu thủ như vậy là điều tuyệt vời với HLV. Hình ảnh trong đầu tôi là khi họ ra sân, kết nối với nhau, đồng thời ăn ý với các đồng đội khác, mọi thứ sẽ vận hành cực kỳ trơn tru.

Ai sẽ đá số 10?

Alonso: Cả hai đều được. Họ đá được số 10, cũng đá được số 8, thậm chí đá cánh. Nên chuyện không chỉ là một vị trí, mà là chạy chỗ không bóng và sự linh hoạt, là sự thấu hiểu và ăn ý tuyệt vời giữa họ. Trong bóng đá ta thường thấy có cầu thủ vừa vào sân đã biết phải làm gì. Bạn không cần nói nhiều, họ tự quyết. Ta thường thấy sự kết nối ăn ý ấy khi chẳng cần dặn từng chi tiết; họ tự tìm ra cách.

Khi ông xem trận, nhìn Palmer hay Rogers thể hiện trên sân — cả tuần ông đã tập họ. Khi họ phô diễn kỹ năng, ông có biết họ sắp làm gì không? Vì các ông đã thảo luận và tập trong buổi tập, đó đều là yêu cầu chiến thuật của ông, hay có những khoảnh khắc họ toát ra ma thuật, làm điều bất ngờ, khiến ông cũng chỉ còn biết đứng bên trầm trồ?

Với tôi, đó chính là vẻ đẹp của bóng đá. Bạn có thể tập được rất nhiều thứ, nhưng có những chuyện không chỉ nhờ tập mà có. Chúng xảy ra hoàn toàn từ thiên bẩm, từ tài năng tự nhiên tuôn ra. Làm HLV ta thường muốn kiểm soát mọi thứ, nhưng đôi khi trận đấu không thể bị kiểm soát hết. Bạn sẽ nói “thôi, xem chuyện gì xảy ra”, vì lúc ấy cục diện đã nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi, hoàn toàn phụ thuộc cầu thủ. Đôi khi bạn cần buông tay để họ phát huy, để họ là chính mình.

Xét theo phần trăm, ông kiểm soát bao nhiêu? Bao nhiêu khiến ông thấy “đúng, đây đúng là bóng đá kiểu Alonso”, và bao nhiêu khiến ông thấy “wow, thật không thể tin nổi”?

Alonso: Có lẽ vài tháng nữa khi chúng ta nói lại, tôi sẽ cho ông biết chúng tôi đã đi tới đâu.

Cập nhật lúc 2026-08-18 15:47